..:: ĐẠI LỄ KHAI ĐẠO NĂM THỨ 93 (12-10-2017) - UNESCO VIỆT NAM cấp Bằng Chứng nhận Ngày Khai Đạo Cao Đài (25/09/2016) ::..

Vén màn vô minh - Kim Dung

 VÉN MÀN VÔ MINH

Kim Dung

Con người được sinh ra sống ở đời mục đích là tiến hóa giải thoát kiếp con người, phối Thiên về ngôi xưa vị cũ.

Khi ra đi con người được Thượng Đế ban cho vốn quí báu là Tiểu Linh Quang, điểm Nguơn Thần, điểm Đạo tự hữu tốt lành giống y như Thượng Đế để làm vốn liếng trở về cùng Ngài.

Do đó các Đấng Giáo Tổ được lịnh của Đức Thượng Đế xuống trần dạy đạo lập các nền tôn giáo trong các thời kỳ trước cũng với mục đích đó mà thôi.

Con người được Thượng Đế cho xuống thế gian để học hỏi kinh nghiệm để tiến hóa bởi :

- Thế gian là trường học

- Nơi rèn luyện, thi thố khả năng học hỏi

- Là trường thi công quả

- Nơi đây cũng là nơi trả quả, là biển khổ cho những ai còn lỗi lầm.

- Là cõi tạm, con người đến rồi đi.

- Là môi trường tốt đủ điều kiện để con người tu học, hành đạo.

Nhưng khi thân xác vào cõi trần tục này thì bị chìm đắm nặng nề phần trọng trược nên tâm linh cũng bị ám muội bởi vật chất lôi cuốn nên khó giải thoát.

Đức Tôn Sư dạy :

“Thái Sơn tuy nặng, nặng còn dời,

Chỉ có xác phàm khổ lắm ôi;

Đến được không tìm ra lối thoát,

Muôn năm linh tánh chịu luân hồi”

Thân tâm con người như bị chậu úp dưới ánh mặt trời nên không sáng được là vô minh.

Điểm tiểu linh quang bị thân xác bao bọc hình tượng chữ “tù” ()  trong tiếng Hán.

Thánh giáo Cao Đài dạy trần tù bốn vách về tâm linh. 

Đức Quan Âm :

“ Người lỡ tạo trần tù bốn vách,

Lỡ bước vào không cách trở day;

Tuy không bóng dáng hình hài,

Cao không đo được sâu dày khó thăm.”

 Đức Bác Nhã :

“Thương bấy người đời chửa biết tu,

Giam thân vào chốn khổ trần tù;

Áo cơm danh lợi đua chen mãi,

Che lấp ngươn thần bị tối lu”

Sao gọi là bốn vách trần tù?

Thân ở thế gian bị tù đày là bị giam trong bốn bức tường.

Thầy có dạy về bảy thể của linh hồn như bảy lớp áo. Cứ xuống cõi nào là phải mượn tinh khí của cõi đó bao bọc thêm bên ngoài, phải mượn đủ bảy thể chất mới xuống hết bảy cõi đặng tới vào trong không khí trần gian. Nếu không mượn bảy thể mà bao bọc bên ngoài thì không đủ sức nặng kéo trì cho linh hồn nó giáng xuống,

Khí chất càng xuống thấp là càng ô trược nặng nề thêm mãi nữa.

 

Các thể gồm :

Tiên thể

Kim thân

Thượng trí

Hạ trí

Vía

Phách

Xác phàm

Các cõi

Thái Cực

Lưỡng Nghi

Tứ Tượng

Bồ Đề

Thượng Giới

Trung Giới

Hạ Giới

 

Như vậy chữ “nhơn”  (người)

Một phết bên tả -> chánh dương

Một phết bên hữu -> chơn âm

THÂN

Tạo nên do : Đất, Nước, Gió, Lửa.

Thân phận con người :

-                     Sanh, Lão, Bệnh, Tử

-                     Cơm, Áo, Gạo, Tiền

-                     Sống, Ăn, Mặc, Ở.

-         Nhãn, Nhĩ, Tỷ, Thiệt (Giác quan làm động cái tâm, làm mờ chơn tánh)

-                     Sắc, tài, tửu, khí

Thầy dạy Đại Thừa Chơn Giáo trang 36 :

“ Sắc hễ gần rồi thì thần hôn muội,

Tài hễ máng đến thì tâm chí lo ra;

Tửu hể say mê thì kim đơn hư hỏng,

Khí hể còn vướng thì xá lợi tiêu tan”

Bốn bức tường vô minh là đáng sợ

 TÂM

Phần vô hình : có nhưng không thấy được càng đáng sợ hơn bởi khó trừ.

Đức Mẹ dạy :

“Tham sân si dục ái hà,

Thị phi nhơn ngã đó là vô minh”.

Đức Vạn Hạnh Thiền Sư có dạy :

“ Khi điểm Linh Quang đã mang vào lớp áo tứ đại này khác chi bức màn vô minh bao trùm ánh sáng bất diệt.

………………………

Bức màn vô minh là gì hỡi chư đạo hữu ?

Bức màn vô minh ấy cấu tạo bởi nhiều chất như : Nhãn, nhĩ, tỉ, thiệt, thân, ý, hỷ, nộ, ai, lạc, ái, ố, cụ, tham, sân, si. Ngoài ra còn có danh, lợi, tình, tiền là những phần đáng kể phủ lấp thêm dày lên bức màn vô minh ấy. Đó là chưa kể đến phần khác như : tự ái, tự cao, tự đại, ích kỷ”.

Tại sao con người bị vô minh ?

 Còn mang nhục thể ắt còn vô minh, còn vô minh ắt còn dễ gây sự lầm lẫn, tội lỗi.

Đức Mẹ dạy :

“Thế gian là cõi hồng trần mà các con mang lấy phàm thân nhục thể đã  vượt qua bao nhiêu kiếp luân hồi chuyển hóa, sau bức màn vô minh, rồi các con lại tiến hóa trên vạn nẻo hồng trần vật chất”.

 2. Vô minh của nhục thể

-                     Còn thở khí hậu thiên là còn luân hồi chuyển hóa

-                     Hồng trần vật chất quyến rũ bị phủ dày đặc bụi trần.

Đức Đông Phương có dạy :

“Hễ mang thể xác con người ắt đã chịu ảnh hưởng cùng hậu quả của duyên nghiệp trong tam thế.

Vì đó mà màn vô minh đã che, làm mờ đi phần nào những điều sáng suốt”.

Tam thế : 3 đời : quá khứ, hiện tại, vị lai.

Trong mỗi đời có những nghiệp :

-         Tập quán nghiệp: hằng ngày

-         Tích lũy nghiệp : tồn tại

-         Cực trọng nghiệp : tội lớn

-         Cận tử nghiệp : sắp chết.

Ngoài ra trong mỗi hành động, đời sống cách cư xử với nhau cũng tạo nghiệp duyên từ một chuyện nhỏ. 

Đức Mẹ dạy :

“Khi chủ động một việc gì phát tiết ra là tồn tại, là nhân quả, là nghiệp duyên đó thôi”.

Đức Quan Âm dạy :

“ Đã mang thân xác con người khi vừa ra khỏi lòng mẹ là đã phạm tội rồi dầu ít hoặc nhiều, mỗi một tội lỗi là một duyên nghiệp”.

Đức Đô Thống Quản Địa Thần xác nhận :

“ Mỗi người vì nặng nghiệp tiền khiên, chính đó là bức màn vô minh che áng ngươn thần lại con người hoài nghi, dãi đãi, do dự, có khi bán đồ nhi phế trên đường công quả, đó là cái trở ngại mà đó cũng là cái mối xoay trôn ốc của bánh xe luân hồi”.

Hơn cả tam thế. Đức Bác Nhã dạy cho người đã giác ngộ :

“Từ vô thỉ đến nay trong tiềm thức chứa biết bao hạt giống vô minh, phiền não. Tuy nay không thấy vọng khởi mà lúc gặp ngoại duyên tương hệ với nó thì nó còn nhiễu loạn tâm linh”.

 3. Hiện tại còn niệm trong tâm

Đức Tôn Sư dạy :

“Kỷ là niệm ở trong tâm. Còn niệm là còn vọng, là còn vô minh, còn phiền não, nghiệp quả còn bị kéo trì”

Đức Mẹ dạy :

“ Hễ một niệm khơi mầu trần tục,

Tham sân si giây phút dấy loàn;

Đậy che một ánh linh quang,

Che mờ chơn tánh lớp màn vô minh”

4. Vị ngã – bản ngã – nhơn dục (vị ngã ưa chấp)

Đối với người tu hành, cái vị ngã đã làm trở ngại không ít cho bước đường tiến hóa.

Hễ vị ngã thì chấp ngã, hễ chấp ngã thì vô minh.

  • Vị ngã không còn thì vô minh chẳng có

Nguồn gốc bản ngã là gì ?

Đức Tôn Sư dạy :

“Thanh tịnh, cho đến khi nào cảm nhận thấy các thứ sân, si, kỳ thị, độc tôn, vị ngã, dị biệt và bất nhất không còn có chỗ xuất hiện thì mọi việc sẽ an bày ổn định từ cá nhân cho đến tập thể vì các thứ ấy là nguồn gốc cho bản ngã.

Diệt các thứ đó rồi thì bản ngã không còn, vô minh chẳng có”

  • Cái ta vọng niệm cũng là nhơn dục :

Đức Mẹ dạy :

“Mọi sự ở thế gian phát khởi đều do nhơn dục. Hễ có nhơn dục lại đồng chung với bản ngã. Hễ có bản ngã thì ắt có tư tâm ích kỷ, tự ái, tự tôn làm cho lý trí phải mờ lu”.

5. Con người xa tánh lành, xa lẽ thiệt là xa Thượng Đế.

Đức Mẹ dạy :

“Thượng Đế đã phát ban cho mỗi người có đủ điều kiện như Thượng Đế chỉ tại người xa lần lẽ thiệt điểm linh căn bị vùi lấp dưới lớp tham, sân, si, ái, ố mà lu mờ lần khiến bản thân người như đi đêm không đèn”.

Đến đây chúng ta cũng có thể nói nhơn dục, tham vọng, ước muốn là đặc tính riêng của con người, khác với muôn vật.

Có nó con người mới cảm thấy cần phải bước lên, cần phải xây dựng và đạt cho kỳ được điểm nhắm mà mình đã đặt để.

Nếu điều ước muốn hữu ích, hữu lý, không hại người thì ước muốn đó sẽ đưa con người tiến bộ đến chỗ văn minh, song nó cũng sẽ đày đọa con người xuống vực thẳm tội tình. Bởi dục vọng tham tàn tạo thành nghiệp lực xô đẩy con người vào trường đấu tranh sát kiếp.

Chỉ cần sơ xuất một chút ngã theo cái ta bản ngã là tạo nghiệp thêm mãi.

Đức Mẹ dạy :

“Tu một rồi con tạo nghiệp hai,

Thế nên phá sản chốn thiên đài;

Khi lâm trần thế toàn căn thiện,

Vì vậy chuyển luân mãi thế hoài”.

Cần giác ngộ hết mê mờ

Vén màn vô minh thì sáng suốt

Vầng thái dương hiện thì bóng tối lui dần

 

Làm thế nào con người vén được bức vô minh.

Lằn ranh giữa vô minh và quang minh không xa cũng giống như sự phân cách giữa mê muội và giác ngộ, nó chỉ cách nhau ¼ sợi tóc. Đức Giáo Tông Vô Vi Đại Đạo gọi đó là con sông nhược thủy.

Chỉ con đường Đạo, con đường chánh Đạo, ngọn đèn chơn lý, vì đạo lý vốn là đèn đêm tối mới dẫn dắt con người ra chỗ quang minh sáng suốt.

Do đó con người phải học đạo, hiểu đạo, hành đạo.

Đức Vạn Hạnh :

“Có học Đạo, hiểu Đạo tìm được mấu chốt là cái chìa khóa mới có thể mở lần những lớp của bức màn vô minh ấy, lúc bấy giờ sẽ thấy được mình với Trời vẫn là một”

Học, hiểu, hành đạo là đang giác ngộ, đang tu sửa cho tốt hơn, đúng đạo hơn, đó là tu. Cho nên Đức Quan Âm :

“Tu là khoát bức vô minh

Tu không lạc lối vọng tình ước mơ”

Tu cũng là tự giác.

 

Đức Bác Ái Chơn Tiên

“Chẳng riêng tình chính người tự giác

Tự giác rồi mới thoát vô minh

Vô minh là chỗ diệt sinh,

Nếu sinh không diệt, huyền linh sẽ tường”

Còn bản ngã là còn vô minh, đó là niệm, trong tâm còn muốn tranh hơn thua ta người, muốn hưởng thụ vật chất.

à    Vô ngã (dẹp bỏ ích kỷ cá nhân)

Đức Giáo Tông có dạy :

“Muốn vẹt phá ngút mù thế tục

Muốn mưu cầu hạnh phúc vạn sanh

Lưới trần đoạn phá tan tành

Vô nhân, vô ngã, thực hành vô tâm”.

Khởi tu phải lập địa cho Tâm Trời đất lặng lẽ, không một niệm khởi sanh.

Giữ tâm yên lặng để phục hồi bản thể chơn như bị vùi lấp vô minh.

Đức Quan Âm dạy :

“ Người tu hành học Đạo là tìm cái tâm minh linh đã ẩn tàng hằng tính của của Thượng Đế giáng trung. Người muốn tìm lại trước phải yên lặng để trau giồi gột rửa những lớp tham sân si dục đang dày đặc theo bức vô minh để thấy được đạo tài thành của thiên địa. Người noi theo đạo ấy tức là hòa hợp Thiên Lý phục hồi bản thể chơn như vậy”.

Sự yên lặng được Thầy dạy khi con người đạt được như sau :

+ Con ơi, sự yên lặng để thần giao cách cảm để các con tìm thấy con trong Thầy và Thầy hằng ngự trị với đức hiếu sinh trong vạn vật.

+ Yên lặng tức là quán triệt tất cả những cái gì mà trần gian không nói được, không sờ mó được, không nghe thấy được.

+ Yên lặng để tìm thấy cương vị của các con trong sứ mạng to tát giữa thời phổ độ kỳ ba.

+ Yên lặng để điều ngự khỏi truân chuyên.

+ Yên lặng  để chuyển phong ba trở thành bình địa.

Ngược lại, nếu không giữ được yên lặng Thầy dạy :

“Khi con chi phối tinh thần trăm mưu nghìn kế ở đầu óc, hay con nghĩ vẩn vơ những nhơn tình thế sự, thì cái thần, cái chơn thần của căn cơ không còn hiện nữa, tất nó phải bị ly tán tản mác hay hơn nữa, nó bị chìm sâu dưới bức màn vô minh dày cợm.”

Đức Mẹ dạy :
“ Các con muốn hoàn toàn giác ngộ để thấm nhập nghĩa lý siêu mầu của đạo pháp thì đừng bao giờ quên những món báu là :

Từ hòa, khiêm tốn, bác ái, khoan dung, nhẫn nại, trì thủ và hy sinh mọi cái tư hữu của chính con.

Bao nhiêu đó con hòa được với cảnh, hòa được với nhơn tâm, tự khắc con hòa cùng thiên lý.

Bao nhiêu đó con sẽ thấy con không còn nhơn, còn ngã, còn kỷ, còn cầu.

Nếu không nhơn ngã, vô kỷ, vô cầu là con thực hiện đúng đạo lý, đúng chánh pháp Đại Đạo vậy”

Đức Lý :

“Tâm giác ngộ đã vào lối thoát,

Tự xét mình bát ngát cho mình

Đưa tay vẹt bức vô minh

Khêu lên đèn huệ hiếu sinh soi đàng”.

Đức Lê dạy phương pháp để vén bức vô minh :

“Muốn thủ tiêu màn vô minh phải có phương pháp nhứt định để làm tiêu chuẩn.

Phương pháp đó là : Phải khách quan, vô tư, hỷ xả, bác ái, tha thức, đặt mình trong cảnh của kẻ mà mình phê phán.

Tinh thần phục thiện, ý chí cầu tiến, nhứt là luôn luôn tự cảnh giác xem có điều gì lầm lỗi trong tư tưởng, lời nói và việc làm.”

Rốt ráo và nhổ tận gốc là công phu

Đức Vạn Hạnh dạy :

“Máy Tạo hóa hành tàng khó tỏ,

Màn vô minh khoát bỏ ngoài thân;

Tánh linh không nhiễm bụi trần

Nguyên căn tịnh tọa nguyên thần phục hưng”

Đức Như Ý dạy :

“Tu luyện đạo pháp huyền công là tẩy trừ những lớp ô trược, vô minh, đoạn dứt nghiệp quả nhân duyên, con người đã trực nhận bản thể chơn như của mình ngỏ hầu hoàn phục lại những tinh hoa tú khí đã bị hao tán bấy lâu nay”.

  • Đức Giác Minh Tôn Thánh dạy :

“Hễ có tu có đắc, có hành có thành. Thành nơi đây không phải là xưng tôn cùng thiên hạ hay chấp chưởng cao ngôi mà thành là khoát được bức vô minh để sáng thông các cõi mà tế thế độ nhơn”

Đức Mẹ dạy :

“Ánh sáng công phu sẽ phá tan màn lưới vô minh”

Đức Mẹ dạy :

-                     Nghiệp :

“Trãi lịch kiếp nghiệp còn trìu trịu,

Kỳ xá ân nương níu trì tu

Huyền môn giải phá trần tù

Phất trần quét sạch ngút mù từ lâu”

 

 Đức Mẹ dạy :

-  Đoạn nhơn dục

“ Nghiệp lành dữ rốt rồi là nghiệp,

Sắt hay vàng đều xích xiềng thân

Sao bằng tâm chí lâng lâng

Nhổ mầm tình thức, đoạn nhơn tục phàm”

-  Thể :

Thầy ĐTCG : 7 thể của linh hồn con người

“Người nào hữu căn hữu kiếp biết tỉnh ngộ tầm ra nguồn cội của loài người thì phải mượn cơ pháp bí truyền mà tu luyện đặng mở 7 thể ấy rớt ra thì linh hồn mới đặng trở về ngôi vị”

Như vậy :

  • Công phu phá lưới vô minh

-                     Phục hưng nguyên thần

-                     Trực nhận bản thể chơn như

-                     Thành là vén màn vô minh được sáng thông các cõi.

-                     Phá trần tù nghiệp chướng quét sạch ngút mù.

-                     Đoạn nhơn dục

-                     Giải 7 thể của linh hồn

Đức Đông Phương dạy :

“Thiên tánh mỗi người sẵn có trong

Do mình biết luyện dưỡng cùng không

Bụi trần vùi lấp là tâm tục,

Rèn luyện trau giồi phát huệ thông”

Đức Quan Âm dạy :

“ Diệt vô minh Niết Bàn kiến đắc,

Tận vô minh xã tắc thanh bình;

Người người không cụ không kinh,

Vì bao thảm trạng điêu linh giận hờn”

Tóm lại

Vô minh bao vây kín lấy con người, nó tạo nên:

Phần xác

-                     Đất  Nước  Gió  Lửa  (tứ đại giả hiệp)

-                     - Sanh  Lão          Bệnh  Tử  (tứ khổ)

-                     - Sống  Ăn  Mặc  Ở

-                     Cơm  Áo    Gạo   Tiền

-                     Nhãn Nhĩ   Tỷ     Thiệt

-                     Sắc    Tài    Tửu   Khí

Phần tâm

-                     Tham            Sân  Si  Dục

-                     Thị  Phi  Nhân  Ngã

-                     Danh Lợi  Quyền Chức

-                     Buồn Vui Thương Ghét

-                     Lo  Sợ  Giận Mừng

-                     Tự ái Tự cao  Tự đại  Ích kỷ

  • Tại sao con người bị vô minh

-                     Còn mang nhục thể

-                     Tứ đại giả hiệp    luân hồi

-                     Tứ khổ

-                     Nghiệp duyên tam thế

-                     Hiện kiếp: tập quán nghiệp,  tích lũy nghiệp, cực trọng nghiệp, cận tử nghiệp

Tương lai  à khổ

Làm sao để thoát bức vô minh ?

Lằn ranh của mê – giác, vô minh – quang minh chỉ bằng ¼ sợi tóc à sông nhược thủy.

  • Tự giác : tự sửa à giác ngộ
    • Học đạo, hiểu đạo, hành đạo
    • Diệt niệm : niệm lự giai vong, vạn duyên đốn tuyệt
    • Giữ tâm yên lặng : bởi tâm minh thì thần linh diệu

tâm tán thì thần chìm sâu dưới bức vô minh.

  • Tô bồi thêm tánh linh, rèn luyện đức hạnh
  • Thực hiện có phương pháp, định tiêu chuẩn à tự cảnh giác
  • Công phu (ánh sáng công phu sẽ phá tan màn lưới vô minh)

Đức Vạn Hạnh dạy :

“Mây chiều che mất vầng trăng,

Lợi danh che lấp bổn căn ngươn thần;

Chung qui cũng tại tham sân,

Tham sân si dục muôn phần trở gay”

Đức Mẹ dạy :

“ Mặt trời mọc lên thì đêm trường chấm dứt

Lòng con giác ngộ thì vô minh tội lỗi không còn”

 

Đức Lý dạy :

“Tâm giác ngộ đã vào lối thoát

Tự xét mình bát ngát cho mình;

Đưa tay vẹt bức vô minh

Khêu lên đèn huệ, hiếu sinh soi đàng”

 

Mùa tu Hạ Chí Quý Tỵ 2013

Bác Nhã Tịnh Đường

 

scroll back to top

Tin mới hơn:
Tin cũ hơn:

NAM - THÀNH THÁNH THẤT Nguyên Thánh thất Cầu - Kho
124 - 126 Nguyễn Cư Trinh, Quận 1, TP.HCM ĐT: 08.3902.1568 - 0933.323.138 - 0933.333.138
Email: namthanhthanhthat@gmail.com - chidat32@gmail.com